LUYỆN THI VIOLYMPIC TOÁN 4-TRẦN PHAN MỘT LÒNG vì NƯỚC

VÀO THỜI HẬU ĐÔNG HÁN, CHÍNH TRỊ VÔ CÙNG MỤC nát. Hán Hoàn Đế chỉ biết tìm vui khoái lạc, giao quốc gia đại sự cho mấy tên thái giám nắm giữ. Các tên thái giám này kéo bè kết phái, làm xằng làm bậy. Tất cả những điều này khiến Trần Phan – lúc đó đang làm quan lộc huân rất bất bình và phẫn nộ.

>Luyện thi violympic toán 4

Mùa thu năm 163, khi Hán Hoàn Đế chuẩn bị đi săn, Trần Phan không thể chịu được nữa. Ông liều mình dâng biểu:

“Ngày nay, nhà Hán chúng ta có “ba không”: ruộng vườn trống không, không nhìn thấy người dân làm ruộng; triều đình trống không, không có ngưòi thượng triều tham nghị đại sự; kho trống không, không lương thực, không tiền của.

>>Luyện thi PTTH online

Nếu như xảy ra chiến tranh, bệ hạ không sỢ thức thâu đêm cũng chẳng nghĩ ra cách chống cự sao? Nếu như bệ hạ nghĩ đến những điều này, còn có thể tùy hứng đi săn bắn không? Mùa thu mưa nhiều, đúng là thòi điểm tốt để trồng lúa, nhưng bệ hạ không khuyến khích chỉ đạo nông dân trồng lúa, lại muốn họ làm đường sá, đuổi cầm thú…”.

Đại thần mà dám phê bình vua, làm Hán Hoàn Đê vô cùng nổi giận. Nhưng Trần Phan nói đúng, Hán Hoàn Đế cũng không dám làm gì ông. Bọn thái giám biết được, càng xem Trần Phan như cây đinh trong mắt.

Khi đó cũng có không ít quan viên bất mãn việc bọn thái giám nắm quyền, họ chủ trương cải cách. Có một nhóm thái học sinh, vì xã hội hủ bại, không tìm được lối thoát, cũng yêu cầu cải cách. Các thái học sinh thường tụ họp, nghị luận triều chính. Những người có học này rất khâm phục Tư lệ hiệu úy Lý Ưng, vì Lý Ưng dám lên tiếng đại diện bọn họ, dám đổi nghịch với đám thái giám. Bọn thái giám nhìn thấy trong lòng rất sỢ hãi. Năm 166, bọn thái giám vu cáo nhóm Lý Ưng kết thành bè đảng, chuyên nói xấu triều đình, Hán Hoàn Đế liền hạ lệnh bắt nhóm Lý Ưng hơn 200 ngưòi lại.

Trần Phan lúc đó làm thái úy, là bạn thân của Lý Ưng, cũng đồng tình vối hành động chính nghĩa của những thái học sinh. Biết được tin Lý Ưng và mọi người bị bắt, Trần Phan tiến thẳng vào triều đình, nói với Hán Hoàn Đế:

  • Nhóm Lý Ưng đều là những người tốt thanh bạch không tỳ vết, một lòng vì nước, tại sao lại bắt? Nhà Hán phải dựa vào những trung thần như thế. Bây giò bắt hết bọn họ lại, không cho nói gì, điêu này có khác gì việc đốt sách chôn nho của Tần Thủy Hoàng? Bệ hạ hãy thả họ ra đi!
  • Không được! – Hán Hoàn Đê nói dứt lời liền bãi triều. Trần Phan lo buồn khóc không thành tiếng, còn mấy tên thái giám đứng một bên cười nhạt.

Liên tiếp mấy ngày, Trần Phan đều lên triều khuyên Hán Hoàn Đế thả nhóm Lý ưng. Hán Hoàn Đê không thèm để ý, cuối cùng phê quan của Trần Phan. Trần Phan mất chức, không thể vì Lý ưng đấu tranh, trong lòng càng thêm bồn chồn như lửa đốt.

Một năm sau, thủ lĩnh thái học sinh Giả Bưu thuyết phục cha của Đậu Hoàng hậu là Đậu Vũ dâng thư lên Hán Hoàn Đế, xin tha Lý Ưng.

Không lâu, Hán Hoàn Đê mất. Hán Linh Đế kê vị lại còn nhỏ chưa biết gì, quốc gia đại sự do Đậu Hoàng hậu cai quản. Nhưng các đại thần triều đình đã bị bọn thái giám làm kinh sợ, đều cáo bệnh, không chịu ra lo việc nưốc. Nhìn thấy cảnh thiết triều thưa thốt, Trần Phan đang làm thái phó trong lòng càng lo. Ông viết thư gửi cho mỗi đại thần, trong thư nói:

“Hoàng đế còn nhỏ, ngài có thể trơ mắt nhìn quốíc gia không có người quản sao? Trong lúc đất nước cần ngài, ngài lại chỉ muốn bảo vệ mình mình, cả ngày nằm trên giường, điều này có được gọi là “nghĩa” không? Có được xem là “nhân” không? Có xứng đáng với đất nưóc và các bậc phụ lão không?…”.

Thư của Trần Phan vối lời lẽ nghiêm túc đã làm cho các đại thần cảm động và lo sỢ. Họ lần lượt vội vào triều, tham gia quản lý công việc trở lại.

Trần Phan từ nhỏ đã có chí báo quốc, trong lúc làm quan, luôn lấy quốíc gia làm trọng, bảo vệ chính nghĩa, lẫm liệt một đời chính khí, không màng đến sự an nguy của cá nhân, đã trở thành tấm gương sáng cho đời sau.

Leave a Comment